CHỮ DUYÊN KIA CÓ VỮNG BỀN NHƯ XƯA?
Có cơn mưa nào mà không ướt đâu em? Ướt một lần, hai lần rồi em sẽ quen rằng mưa là do trời đổ, còn lòng là do chuyển dời. Anh nói thật vì thương em mà anh không ngại mưa giăng kín lối ở ngoài kia, chỉ sợ lòng em nay đã thay khác hướng về một chân trời mới mà chẳng phải phương-anh. Là yêu hay là hận chỉ trong gang tấc, đến cuối cùng hết "duyên tương ngộ", "chỉ hồng đứt đôi", rồi cũng buông tay, đi về hai phía của mặt trời. Tình yêu đôi lúc chia ly là chuyện nhất thời, nhưng còn vương vấn một đời dai dẳng khôn nguôi. Vì thế đức Phật đã dạy rằng: "Duyên đến nên quý, duyên hết nên buông. Hoa nở hữu tình, hoa rơi vô ý. Người đến là duyên khởi, người đi là duyên tàn. Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan." Tôi buông tay ở lại nhớ hoài, người đi mãi chẳng biết ngày mai. Nhìn lá rụng rời cành lả tả hôm nay, thì ngày mai chắc hẳn đâm lộc nảy chồi, đơm hoa kết trái như lẽ thường bất biến của tự nhiên. Tôi mỉm cười khi trên mắt ngấn lệ rơi, còn người cứ mảy may vô tâm buông lơi mà bước tiếp. Có lẽ ở đời đến đi là chuyện vô thường. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cùng nhau đi được một đoạn đường, hà cớ gì người lại bỏ xó kỉ niệm ở một bên để tôi một mình khóc dưới chân Nguyệt Lão ôm mộng khứ hồi. Sau nhiều lần thông suốt tôi nghĩ: " Bình yên là khi nhìn lại, vẫn thấy phía sau luôn tồn tại một khoảng trời. Vì sau tất cả, chỉ có bản thân mình là tốt với mình thôi chứ không phải là một ai khác ngày xưa."

Nhận xét
Đăng nhận xét