NGÀY BUỒN TÊNH
Tôi không biết đây là lần thứ mấy tôi viết những dòng này, nhưng đây thật sự là một trong những số lần tôi viết ra những tâm sự của riêng mình. Năm dài tháng rộng. Những ngày qua tôi đã trải qua một số việc mà khiến bản thân tôi căng thẳng đến mức mà tôi phải điên đầu lên vì chúng. Những cái áp lực vô hình vô tình áp sát và đè nặng trong lòng của tôi như thể muốn vỡ tung hay khoét sâu vào trong tâm khảm của tôi để rồi khi tôi nhận ra đã quá muộn màng - tôi đã bị chi phối. Có lẽ áp lực đến từ nhiều phía nhưng áp lực thật sự là đến từ bản thân của tôi vì tôi là người đã làm cho bản thân mình cảm thấy thật sự gục cả, đau đầu nhức óc trong ngần ấy thời gian. Tôi luôn cho rằng mình rất tệ trong mắt mọi người, tôi cũng hay lo lắng sẽ không bằng người khác, sợ rằng một ngày nào đó tôi sẽ là người thất bại trên hành trình dài rộng của mình. Trong thời khắc đó, nếu nhìn lại, tôi đã gục ngã hoàn toàn khi mọi thứ xung quanh tôi đều trở nên khá vô vị. Tâm tưởng tôi lúc ấy dường như đã cuốn tôi vào...