ĐỢI ĐẾN TRƯỞNG THÀNH
Thật ra thì ai trong chúng ta cũng có những nỗi bất an dù còn bé hay đã trưởng thành. Lúc nhỏ bị điểm kém thì sợ ba mẹ mắng, lúc trốn học đi chơi thì sợ bị ăn đòn, lúc nói dối thì sợ bị phát hiện. Còn khi đã dần dà đi qua hết một phần tuổi trẻ, nỗi bất an cứ ngày một lớn dần, khó tiếp nhận, và khó giải quyết hơn. Lúc nhỏ thường hay mơ mộng vẩn vơ, suy nghĩ đủ điều là sẽ làm những thứ mà mình ấp ủ. Nhưng khi bước vào đời, giấc mơ ngày xưa liền khép lại và bị lãng quên ở ngăn bàn mang tên cuộc sống. Cuộc đời cứ như vậy mà quay cuồng, chưa một phút ngừng nghỉ, thời gian dành cho bản thân ngày một ít đi. Càng lớn, càng suy nghĩ nhiều hơn, tích cực lẫn tiêu cực. Cố gắng kiên định, cố gắng từng ngày để bảo vệ bản thân và những người mà mình yêu thương và để biết rằng hiện tại này thật đáng trân trọng. Thật sự cuộc sống trưởng thành khá ư là khắc nghiệt. Khắc ở chỗ làm điều gì đó sẽ khắc cốt ghi tâm. Nghiệt ở chỗ ngã chỗ nào cũng chả hay. Cuộc sống này tốt có, xấu có nhưng đôi lúc cái xấu lên...